dữ dội và dịu êm

Sóng của Xuân Quỳnh

Bạn đang xem: dữ dội và dịu êm

Dữ dội và vơi êm
N ÀO VÀ LẶNG lẽ
Sóng không hiểu nhiều nổi mình
Sóng dò thám rời khỏi tận bể.

Ôi con cái sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi nhập ngực trẻ em.

Trước muôn trùng sóng bể
Em suy nghĩ về anh, em
Em suy nghĩ về hải dương lớn
Từ điểm nào là sóng lên?

Sóng chính thức kể từ gió
Gió chính thức kể từ đâu
Em cũng ko biết nữa
Khi nào là tớ yêu thương nhau

Con sóng bên dưới lòng sâu
Con sóng bên trên mặt mũi nước
Ôi con cái sóng ghi nhớ bờ
Ngày tối ko ngủ được
Lòng em ghi nhớ cho tới anh
Cả nhập mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào là em cũng nghĩ
Hướng về anh- một phương

ngoài cơ đại dương
Trăm ngàn con cái sóng đó
Con nào là chẳng cho tới bờ
Dù vô vàn cơ hội trở

Cuộc đời tuy rằng nhiều năm thế
Năm mon vẫn lên đường qua
Như hải dương cơ dẫu rộng
Mây vẫn cất cánh về xa

Làm sao được tan ra
Thành trăm con cái sóng nhỏ
Giữa hải dương rộng lớn tình yêu
Ðể ngàn năm còn vỗ

        Thơ Xuân Quỳnh sắc nét rất đặc biệt, nhập số những thi sĩ phái nữ của nước Việt Nam, đó là: chân thực và ham mê mạnh mẽ. Trong thơ chị cháy lên cái sắc màu sắc của một trái đất lung linh, trái đất thương yêu. Thơ Xuân Quỳnh, thơ tình Xuân Quỳnh là niềm ước mơ niềm hạnh phúc. Thơ Xuân Quỳnh vô cùng tình, vô cùng đời và rất đàn bà vì như thế niềm khát khao ấy. Nói cho tới khát khao niềm hạnh phúc nhập thơ Xuân Quỳnh Có nghĩa là nói đến việc "Sóng".

        Tình yêu- vốn liếng là chủ đề muôn thuở. Xuân Diệu- thi sĩ của tình yêu- sở hữu bài thơ phổ biến "Biển". Còn Xuân Quỳnh, chị mượn hình tượng "sóng" nhằm biểu diễn miêu tả những xúc cảm, tình trạng của người phụ phái nữ Khi yêu thương. "Biển" của Xuân Diệu mạnh mẽ, kinh hoàng và nồng thắm, thể hiện một thương yêu vô cùng nam tính mạnh mẽ. Còn "Sóng" của Xuân Quỳnh thì đậm đặc thù phái nữ tính, nhẹ dịu, chân tình nhưng mà vẫn nồng nàn, thiết buông tha.

Dữ dội và vơi êm
N ÀO VÀ LẶNG LẼ
Sóng không hiểu nhiều nổi mình
Sóng dò thám rời khỏi tận bể.

        Bao quấn bài bác thơ, lan toả từng bài bác thơ là hình tượng "sóng". Âm hưởng bài bác thơ là dư âm của con cái sóng dạt dào, uyển chuyển. Nhịp của con sóng vỗ bờ triền miên, vô hồi hoặc nhịp của giờ đồng hồ lòng thi đua sĩ- hero chủ thể- đang yêu thương và ước mơ yêu thương. Mỗi tình trạng của tâm trạng người phụ nữ đang yêu thương hoàn toàn có thể nhìn thấy sự tương đương ở một góc cạnh nào là cơ của con sóng. Con sóng ấy ước mơ, hoặc ngóng sự "xoay vần" của con cái Tạo nữa. Trái tim ấy nhất quyết "tìm rời khỏi tận bể", tìm về phỏng sâu sắc xa cách nhất trong thương yêu, nhằm dò thám hiểu, nhằm mày mò và nhằm yêu thương.

        Khát vọng thương yêu là chuyện của muôn thuở, muôn người, tuy nhiên mạnh mẽ nhất là của tuổi tác trẻ em, như sở hữu thi sĩ viết:

Nếu nên phân chia cho những người yêu thương một nửa
Thì em ơi nhận lấy khoảng chừng đời đầu

    Ðã yêu thương là kháo khát, là bồi hồi

Ôi con cái sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi nhập ngực trẻ em.

        Nhận rời khỏi tình trạng không giống của tôi, người phụ phái nữ nhất quyết dò thám hiểu, "tìm rời khỏi tận biển", tận bờ bến sâu sắc thẳm của thương yêu. Thế nhưng "tình yêu thương sở hữu những lý lẽ nhưng mà lí trí chẳng sao phân tích và lý giải nổi". Tình yêu thương lênh láng bí mật, và chủ yếu vì như thế nó bí mật nên này lại càng đẹp mắt và lại càng là nỗi khát khao của con cái người:

Sóng chính thức kể từ gió
Gió chính thức kể từ đâu
Em cũng ko biết nữa
Khi nào là tớ yêu thương nhau

        Nữ thi đua sĩ người Bungaria Blaga Ðimitrôva- đang được trình bày "Ta đi kiếm bản thân cho ta và cũng chính là dò thám tớ mang đến chủ yếu tớ nữa". Xuân Quỳnh mang đến rằng: "Yêu là đi kiếm 1/2 của tôi, cũng đó là đi kiếm mình". Như thế tình yêu thương thực hiện mang đến quả đât tớ hoàn mỹ rộng lớn, xinh hơn. Tình yêu thương cũng làm cho quả đât tớ do dự về sự việc chính thức, sự khởi xướng của chính nó. Thế nhưng: "Làm sao giải nghĩa được tình yêu?" (Xuân Diệu). Và có người thốt lên: "Có gì lạ lẫm vượt lên trên lên đường thôi!", còn Xuân Quỳnh, chị bộc bạch một cơ hội hồn nhiên, vô cùng đàn bà, nhẹ dịu, bồn chồn lẫn lộn chút đắm say, ngọt ngào và lắng đọng trộn lẫn lộn khá nũng nịu:

Xem thêm: xem ngày đẹp hôm nay

Em cũng ko biết nữa
Khi nào là tớ yêu thương nhau

        Nhà thơ, gần giống nhiều người đàn bà không giống, đều chẳng sao vấn đáp được. Em yêu anh tự động lúc nào, em cũng chẳng biết nữa. Có lẽ là kể từ nỗi ghi nhớ về anh da diết. Bởi đang được yêu thương là nhớ:

Con sóng bên dưới lòng sâu
Con sóng bên trên mặt mũi nước
Ôi con cái sóng ghi nhớ bờ
Ngày tối ko ngủ được

        Vẫn là hình tượng "sóng". Sóng ghi nhớ bờ, ngày tối ko thôi dào dạt. Cũng như em:

Lòng em ghi nhớ cho tới anh
Cả nhập mơ còn thức

        Ca dao xưa cũng viết lách về nỗi ghi nhớ Khi yêu:

Ðèn thương ghi nhớ ai
Mà đèn chẳng tắt
Mắt thương ghi nhớ ai
Mắt ngủ chẳng yên

        Nhà thơ Chế Lan Viên mô tả nỗi ghi nhớ cũng tương đối hay:

Anh ko ngủ. Hẳn vì như thế em đang nhớ
Một trời sao rực cháy thân thích song ta
Anh tỉnh giấc. Cho lòng em lặng gió
Cho sao trời yên tĩnh rụng một tối hoa

        Hai câu thơ được tách riêng rẽ trở nên một cực khổ thơ như nỗi lòng, tâm lý của thi sĩ bấy giờ. Tâm trạng ấy lan thanh lịch người gọi. Thiết buông tha, sâu sắc lắng và mãnh liệt.

        Yêu không chỉ có là ghi nhớ. Yêu là sự việc thuỷ công cộng, son Fe, dẫu xa cách cơ hội ngàn trùng. "Khoảng cơ hội nhập thương yêu gần giống gió máy với lửa, dập tắt ngọn lửa nhỏ tuy nhiên thổi bùng ngọn lửa lớn" (ngạn ngữ). Tình yêu thương ở trong nhà thơ mãnh liệt và đậm đà. Nỗi ghi nhớ nhập thơ chị gắn kèm với định nghĩa thời hạn vô tận và không khí vô nằm trong. Với thời hạn, nó không tồn tại ngày tối. Với không gian, nó chẳng có tương đối nhiều phương hướng; chỉ tồn tại một phương thôi- này đó là anh. Hai tình nhân nhau luôn luôn thiên về nhau. Họ là mặt mũi trời soi rọi lẫn nhau vào những buổi sớm và là mặt mũi trăng sưởi rét mướt những tối khuya.

        Nhưng thương yêu tiếp tục đơn giản thắm thiết, thương yêu ko thực sự là thương yêu theo đúng nghĩa nế như đó xa cách tách thực tế- cuộc sống. Mà cuộc sống vốn liếng nhiều nỗi trái ngang. Cạnh cạnh niềm hạnh phúc, thương yêu cũng chính là khổ cực. Nhưng ko phải vì thế nhưng mà thương yêu thông thường lên đường nét trẻ đẹp và sự lung linh của chính nó. Trái lại tình yêu càng trở thành thần tình rộng lớn Khi nó băng qua từng giông bão của cuộc đời. Ðó là khát vọng nhưng mà quả đât luôn luôn nhắm đến.

Cuộc đời tuy rằng nhiều năm thế
Năm mon vẫn lên đường qua
Như hải dương cơ dẫu rộng
Mây vẫn cất cánh về xa

        Khát khao được nhắm đến thương yêu thực thụ, nhắm đến sự vĩnh cửu của tình yêu thương trở thành mạnh mẽ. Và ở cực khổ thơ ở đầu cuối, biểu tượng "sóng" đang trở thành điểm bảo quản niềm khát khao uy lực.

Làm sao được tan ra
Thành trăm con cái sóng nhỏ
Giữa hải dương rộng lớn tình yêu
Ðể ngàn năm còn vỗ

        Thơ Xuân Quỳnh là giờ đồng hồ hát của ngược tim si mê nhập sóng nhạc tình yêu. Ðọc thơ tình của chị ý, người tớ khát khao yêu thương, khát khao niềm hạnh phúc. Người phụ nữ ấy mặc dù đang được trải trải qua không ít nỗi truân chuyên nghiệp, tuy vậy giông bão từng nào thì chị lại càng sinh sống không còn bản thân từng ấy. Chị sống và làm việc cho tình yêu, khá thở của chị ý là khá thở của thương yêu, "một thương yêu dù đã trải qua từng chạm chạm, từng nhức nhối của cuộc sống nhưng mà vẫn khát khao, vẫn chờ đợi thương yêu vì như thế cả sự trinh trắng của tâm trạng. Cái nhưng mà ko một sự tàn phá huỷ, chạm đập nào là của thời hạn và cuộc sống tiếp xúc với được".

(Lời bình của Hà thị Hải, báo Phụ phái nữ nước Việt Nam mon 1/2002)

[Kỳ trước][Trang chủ][Kỳ sau]

Xem thêm: lịch sử 12 bài 16

Chuyên mục này được update nhập loại Tư sản phẩm tuần

Scrolll.gif (2603 bytes)


Thông tin cậy bên trên mạng Netcodo
Mọi cụ thể van lơn sung sướng lòng contact tại
Ban Biên Tập Mạng Netcodo
Ðiện thoại: (54)847247 - E-Mail Intranet: [email protected]

Email Internet: [email protected]