thơ xuân diệu về tình yêu

(VOH) - Xuân Diệu được ca tụng là ông vua thơ tình. Thơ Xuân Diệu luôn luôn hóa học chứa chấp những tình yêu mạnh mẽ hoặc một ít dư vị đăng đắng cay về thương yêu và cuộc sống thường ngày.

Mục lục

Bạn đang xem: thơ xuân diệu về tình yêu

  1. Thơ Xuân Diệu về thương yêu nồng thắm, say đắm
    1. Tương tư chiều
    2. Tình loại nhất
    3. Xa cách
    4. Anh đang được làm thịt em
    5. Phải nói
    6. Đứa con cái của tình yêu
    7. Yêu
    8. Đứng đợi em
    9. Vội vàng
    10. Biển
    11. Trăng
    12. Dối trá
    13. Hoa Đẹp Là Hoa Nhìn Với Mắt Em
    14. Hỏi
    15. Gửi mùi hương cho tới gió
    16. Hôn
    17. Hôn dòng sản phẩm nhìn
  2. Những bài bác thơ Xuân Diệu về ngày xuân ăm ắp mức độ sống
    1. Xuân
    2. Thơ tình ngày xuân
    3. Một ngày xuân
    4. Nụ cười cợt xuân
    5. Xuân đầu
    6. Hoa cau  
    7. Xuân rụng
    8. Vì sao
    9. Xuân ko mùa
  3. Những bài bác thơ Xuân Diệu về ngày thu ăm ắp lãng mạn
    1. Chiều đầu thu
    2. Thơ duyên
    3. Đây ngày thu tới
    4. Ý thu
    5. Thu
    6. Bụi mưa lù mù cũ
    7. Nguyệt cầm
    8. Chiều

Trong trào lưu Thơ mới mẻ, Xuân Diệu là thi sĩ vượt trội bởi vì lối viết lách nhẹ dịu, sâu sắc lắng tuy nhiên ko thông thường phần tạo nên. Ông mang về ngọn dông tố mới mẻ ăm ắp mức độ sinh sống, thổi nhập nền thơ ca nước ta đương thời những ý niệm sinh sống mới mẻ mẻ, thú vị. Do bại liệt, thơ của Xuân Diệu trộn chút đường nét buồn, đơn độc và romantic tuy nhiên đem khi lại rộn rực khát vọng mến thương cho tới cháy phỏng. 

tho-xuan-dieu-voh-0

1. Thơ Xuân Diệu về thương yêu nồng thắm, say đắm 

Vào những buổi đầu lúc đặt chân nhập làng mạc thơ, Xuân Diệu đang được lựa chọn cho chính bản thân một lối viết lách khác lạ về thương yêu. Ông sáng sủa tác thơ với tôn chỉ sinh sống nhằm yêu thương và phụng sự cho tới thương yêu bởi vì một ngược tim thực tình, hăng hái. Hãy nằm trong hương thụ những bài bác thơ của Xuân Diệu viết lách về thương yêu nhằm hiểu rộng lớn xúc cảm và quan điểm mới mẻ mẻ của phòng thơ! 

1.1 Tương tư chiều

Bữa ni rét mướt, mặt mũi trời chuồn ngủ sớm;
Anh lưu giữ em, em hỡi! Anh lưu giữ em
Không gì buồn bởi vì những chiều tối êm êm.
Mà khả năng chiếu sáng đều hòa nằm trong bóng tối.
Gió xộc xệch kéo bản thân qua quýt cỏ rối;
Vài miếng tối u uất lủi nhập cành;
Mây bám theo chim về mặt hàng núi xa cách xanh
Từng đoàn lớp uyển chuyển và lặng lẽ
Không gian dối xám tưởng chuẩn bị tan trở thành lệ

Thôi không còn rồi! Còn chi nữa đâu em!
Thôi không còn rồi, dông tố gác với trăng thềm.

Với sương lá rụng bên trên đầu thân mật và gần gũi,
Thôi đã không còn hờn ghen tuông và phẫn uất tủi.
(Được phẫn uất hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!)
Anh 1 mình, nghe toàn bộ buổi chiều
Vào lờ đờ chậm rì rì ở nhập hồn hiu quạnh

Anh lưu giữ giờ đồng hồ. Anh lưu giữ hình. Anh lưu giữ ảnh
Anh lưu giữ em, anh lưu giữ lắm! Em ơi
Anh lưu giữ anh của tháng ngày xa cách khơi,
Nhớ song môi đang được cười cợt ở phương trời.
Nhớ hai con mắt đang được nom anh đăm đắm!
Gió bao phen từng trận dông tố thương chuồn,
- Mà kỷ niệm, thiu, còn gọi tớ chi...

1.2 Tình loại nhất

tho-xuan-dieu-voh-1

Anh có duy nhất một thương yêu loại nhất
Đem cho tới em kèm cặp với 1 lá thư
Em ko lấy là tình anh đang được mất
Tình đang được cho tới ko lấy lại bao giờ

Thư thì mỏng tanh như xuyên suốt đời mơ ảo
Tình thì buồn như toàn bộ phân chia ly
Xếp khuôn giấy tờ nhằm hoài vào bên trong túi áo
Mãi trăm phen mới mẻ cấp lại đem đi

Em xé như lòng non nằm trong giấy tờ mới
Mây dần dần trôi hôm ấy phủ tô khê
Thôi thôi nhé, hoa đang được sầu bên dưới đất
Cười bên trên cành sao được nữa em ơi!

Anh có duy nhất một thương yêu loại nhất
Đem cho tới em là đang được mất mặt chuồn rồi!

1.3 Xa cách

Có một bận em ngồi xa cách anh quá
Anh bảo em ngồi xích lại ngay sát hơn
Em xích ngay sát thêm 1 chút: anh hờn.
Em ngoan ngoãn ngoãn xích ngay sát thêm thắt chút nữa.
Anh chuẩn bị phẫn uất. Em mỉm cười cợt, vội vàng vã
Đến kề anh, và mơn trớn: "em đây!"
Anh vui mừng ngay lập tức, tuy nhiên bỗng nhiên lại buồn ngay lập tức.
Vì anh nghĩ: thế vẫn tồn tại xa cách lắm.

Đôi đôi mắt của tình nhân, thiu vực thẳm!
Ôi trời xa cách, vừng trán của những người yêu!
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu thương kiều
Mà tớ riết thân thiện đôi bàn tay tuyệt vọng.
Dầu tin cậy tưởng: cộng đồng một đời, một mơ.
Em là em, anh vẫn tiếp tục là anh.
Có thể nào là qua quýt Vạn Lý Trường Thành
Của nhị ngoài trái đất chứa chấp ăm ắp kín đáo.

Thương lưu giữ cũ trôi bám theo tháng ngày mất
Quá khứ anh, anh ko nhắc nằm trong em.
Linh hồn tớ u uẩn tựa đêm hôm,
Ta ko thấu, nữa là ai thấu rõ rệt.
Kiếm mãi, nghi hoặc hoài, hoặc ghen tuông bóng gió
Anh ham muốn nhập dò la xét giấc em mơ.
Nhưng anh cất giấu em những mơ ko ngờ
Cũng như em cất giấu những điều quá thực...

Hãy sát song đầu! Hãy kề song ngực!
Hãy trộn nhau song mái đầu cụt dài!
Những cánh tay! Hãy quấn riết song vai!
Hãy dưng cả thương yêu lên sóng mắt!
Hãy mật thiết những cặp môi gắn chặt
Cho anh nghe song hàm ngọc của răng;
Trong say sưa, anh tiếp tục bảo em rằng:
"Gần thêm thắt nữa! Thế vẫn tồn tại xa cách lắm!".

1.4 Anh đang được làm thịt em

Anh đang được làm thịt em, anh chôn em nhập ngược tim anh
Từ trên đây anh ko được yêu thương em ở nhập sự thật
Một đồ vật gi đang được qua quýt, một chiếc gì đang được mất
Ta nom nhau, tư đôi mắt biết thực hiện sao?
Ôi! Em mến yêu! Em vẫn là kẻ anh yêu thương mến nhất
Cho cho tới lúc này ruột anh vẫn thắt
Tim anh vẫn đập như vấp váp thời gian
Nhớ từng nào yêu thương mến nồng thắm,
Nhớ đoạn đời nhị tớ rạng rỡ
Nhớ trời khu đất cho tới anh mở
Nhớ
Muôn thuở thần tiên
Ôi! Xa em, anh rớt vào vực ko cùng
Đời anh ko em, rét mướt lùng bại liệt buốt
Nhưng còn anh, còn em, tuy nhiên song tớ đang được khác
Ta: nhị người xa cách kỳ lạ – cần đâu ta!
Anh đang được làm thịt em, anh chôn em nhập ngược tim anh
Anh vẫn ước được em buông tha thứ
Anh vẫn yêu thương em như thuở ban đầu
Thế mà vì sao tớ vẫn xa cách nhau?
Tại em cố chấp
Tại anh đang được mất
Con lối đi cho tới ngược tim em
Anh đang được làm thịt em rồi, anh vần ngày tối yêu thương mến
Em đang được làm thịt anh rồi, em vứt xác anh đâu.

1.5 Phải nói

Yêu khẩn thiết thế vẫn tồn tại ko đủ?
Anh tham ô lam, anh yên cầu rất nhiều,..
Anh biết rồi , em đang được thưa em yêu;..
Sao vẫn ham muốn nhắc một điều đang được cũ?

-Yêu khẩn thiết, thế vẫn tồn tại ko đủ
Nếu em yêu thương tuy nhiên chỉ nhằm nhập lòng;
Không tỏ hoặc, yêu thương mến cũng chính là ko .
Và vẻ đẹp chỉ thực hiện bởi vì cẩm thạch
Anh thèm ham muốn vô hạn và tuyệt đích
Em biết không? Anh mò mẫm kiếm em hoài
Sự thiệt thời nay, ko thiệt cho tới ngày mai .
Thì ân ái đem lúc nào lại cũ?

Yêu khẩn thiết, thế vẫn tồn tại ko đủ
Phải thưa yêu thương, trăm bận cho tới ngàn lần
Phải đậm nồng cho tới mãi mãi tối xuân
Đem chim bướm thả nhập vườn tình ái
Em cần thưa, cần thưa và cần nói
Bằng điều riêng biệt điểm cuối đôi mắt, đầu mày
Bằng đường nét vui mừng, bởi vì vẻ ngượng, chiều say
Bằng đầu ngả, bởi vì mồm cười cợt, tay riết
Bằng im re, bởi vì chi anh đem biết
Cốt nhất là em chớ rét mướt như tấp nập.
Chớ thản nhiên mặt mũi một kẻ cháy lòng
Chớ yên ổn ổn định như mặt mũi hồ nước nước ngủ
Yêu khẩn thiết, thế vẫn tồn tại ko đầy đủ.

1.6 Đứa con cái của tình yêu

Anh ước song tớ đem con
Con như thể em đẹp mắt nom ko chán
Giống hai con mắt, theo hình gương trán
Con đem tình xán lạn song ta

Con như thể em, con cái cũng giống như cha
Giống dòng sản phẩm mũi ngay thẳng trực tiếp sống
Nhìn tương tự nom xa cách cũng giống
Cũng cái đầu dợn sóng Quy Nhơn

Nhưng con cái tớ nó như thể em hơn
Giống đứng ngồi, suy nghĩ, ăn nói
Duy chẳng giốngcái nư khi dỗi
Lúc em hờn, trời cũng cần thua

Muốn hoà kẽ tóc với chân tơ
Muốn thịt xương tớ nở vạn mùa
Em hỡi! Đứa con cái tình ái ấy
"Tình yêu thương ko đang được, mến ko bưa"

1.7 Yêu

Yêu là bị tiêu diệt ở trong trái tim một ít
Vì bao nhiêu khi yêu thương tuy nhiên kiên cố được yêu
Cho thật nhiều, tuy vậy nhận chẳng bao nhiêu
Người tớ phụ, hoặc hờ hững, chẳng biết

Phút thân mật và gần gũi rưa rứa giờ phân chia biệt
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn xài,
Vì bao nhiêu khi yêu thương tuy nhiên kiên cố được yêu!
- Yêu là bị tiêu diệt ở trong trái tim một ít

Họ lạc lối thân thiện u sầu thong manh mịt
Những người si bám theo dõi vết chân yêu
Và cảnh đời là tụt xuống mạc cô liêu
Và tình ái là sợi thừng vấn vít

Yêu, là bị tiêu diệt ở trong trái tim một không nhiều.

1.8 Đứng đợi em

Trong chiều tối hôm bóng nhá nhem
Anh đi ra trước cổng đứng đợi em
Nhận từng vóc dáng vẻ kể từ xa cách tới
Lọc lấy một hình anh nằm trong quen

Anh thấy ai cũng vội vàng vàng
Như chim hôm thoi thót về rừng
Người chuồn xe đạp điện đăm chiêu lắm
Nghĩ nhà bếp ngôi nhà đang được lửa bập bùng.

Anh cũng siêng kết thúc dòng sản phẩm nhà bếp nhà
Tâm trở thành cơm trắng nước dọn bưng ra
Một tuần mong chờ cho tới thời điểm ngày hôm nay tiếp
Vào chén bát cho tới em vị đậm đà

Nhưng bóng hoàng thơm sánh lại rồi
Hình em anh nằm trong thế tuy nhiên - ôi!
Mấy phen suýt nữa reo
"Em đến"Lại ủi an lòng: "Hãy đợi thôi!"

Anh đứng như trồng, chẳng Chịu đi
Nhớ nhung vun được đức kiên trì
Anh nom đường nét mặt mũi người qua quýt vội
Thông cảm muôn thuở những biệt ly

Nếu đồ ăn bại liệt gắp một mình
Tủi lòng, anh vẫn vững vàng tín nhiệm.
Thương em vất vả, anh quên hết
Nỗi gian khổ mong đợi cháy dạ.

1.9 Vội vàng

Tôi ham muốn tắt nắng và nóng đi
Cho màu sắc chớ nhạt nhẽo mất;
Tôi ham muốn buộc dông tố lại
Cho mùi hương chớ cất cánh chuồn.

Của bướm ong này trên đây tuần trăng mật;
Này trên đây hoa của đồng nội xanh rì rì;
Này trên đây lá của cành tơ phơ phất;
Của yến oanh này trên đây khúc tình si.
Và này trên đây khả năng chiếu sáng chớp mặt hàng mi;
Mỗi sáng sủa sớm, thần vui mừng hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như 1 cặp môi gần;

Tôi sung sướn, tuy nhiên vội vàng vàng một nửa:
Tôi ko đợi nắng và nóng hạ mới mẻ hoài xuân.
Xuân đang được cho tới, tức là xuân đang được qua quýt,
Xuân còn non, tức là xuân tiếp tục già cả,
Mà xuân không còn, tức là tôi cũng mất mặt.
Lòng tôi rộng lớn, tuy nhiên lượng trời cứ chật,
Không cho tới nhiều năm thời trẻ em của nhân gian dối,
Nói thực hiện chi rằng xuân vẫn tuần trả,
Nếu cho tới nữa ko cần rằng tái ngộ.
Còn trời khu đất, tuy nhiên không có gì tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả khu đất trời;
Mùi mon, năm đều rớm vị phân chia phôi,
Khắp sông, núi vẫn kêu ca thì thầm tiễn đưa biệt…
Cơn dông tố xinh thì thào nhập lá biếc,
Phải chăng hờn vì thế nỗi cần cất cánh đi?
Chim rộn ràng tấp nập bỗng nhiên đứt giờ đồng hồ reo ganh đua,
Phải chăng sợ hãi phỏng nhạt tàn chuẩn bị sửa?
Chẳng lúc nào, ôi! Chẳng lúc nào nữa…

Mau chuồn thôi! Mùa ko ngả chiều hôm,
Ta ham muốn ôm cả sự sinh sống mới mẻ chính thức mơn mởn;
Ta ham muốn riết mây đem và dông tố lượn,
Ta ham muốn say cánh bướm với thương yêu,
Ta ham muốn thâu nhập một chiếc thơm nhiều
Và sông núi, và cây, và cỏ rạng,
Cho ngà ngà mùi hương thơm nức, cho tới đang được ăm ắp ánh sáng
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
– Hỡi xuân hồng, tớ ham muốn cắm nhập ngươi!

1.10 Biển

Anh ko xứng là biển cả xanh
Nhưng anh ham muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát nhiều năm phẳng lặng lặng
Soi tia nắng trộn lê...

Bờ đẹp tươi cát vàng-
Thoai thoải mặt hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm mặt mũi sóng...

Anh nài thực hiện sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thiệt khẽ, thiệt êm
Hôn êm êm đềm mãi mãi

Đã thơm rồi, thơm lại
Cho cho tới mãi muôn đời
Đến tan cả khu đất trời
Anh mới mẻ thôi dào dạt...

Cũng đem khi ào ạt
Như nghiến nát nhừ bờ em
Là khi triều yêu thương mến
Ngập bến của ngày đêm

Anh ko xứng là biển cả xanh
Nhưng cũng nài thực hiện bể biếc
Để hát mãi mặt mũi gành
Một tình cộng đồng ko hết

Để những khi bọt tung Trắng xoá
Và dông tố về cất cánh toả điểm nơi
Như thơm mãi ngàn năm ko thoả,
Bởi yêu thương bờ lắm lắm, em ơi!

1.11 Trăng

Trong vườn tối ấy nhiều trăng quá,
Ánh sáng sủa tuôn ăm ắp những lối chuồn.
Tôi với tình nhân qua quýt nhẹ nhõm nhẹ nhõm...
Im lìm, không đủ can đảm thưa năng chi.

Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng,
Tôi sợ hãi đàng trăng giờ đồng hồ dậy vang,
Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,
Và thực hiện sai lỡ nhịp trăng đang được.

Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh rì,
Cho dông tố du dương điệu múa cành;
Cho dông tố đượm buồn, thôi náo động
Linh hồn yểu tướng điệu của tối thanh.

Chúng tôi lặng lẽ bước nhập thơ,
Lạc thân thiện niềm êm êm chẳng bờ bến.
Trăng sáng sủa, trăng xa cách, trăng rộng lớn quá!
Hai người tuy nhiên chẳng hạn chế trơ trọi.

1.12 Dối trá

Nói chi nữa giờ đồng hồ buồn gớm ghê ấy
Để lòng tôi sung sướng ham muốn xài tan?
Tất cả tôi run rẩy rẩy tựa thừng đàn
Nghe thỏ thẻ chủ yếu điều tôi cất giấu kỹ,
Sợ hai con mắt điềm nhiên và diễm lệ
Vâng, thưa chi nhằm khiêu lại mối cung cấp sầu
Toi tưởng đà cạn hẳn nhập lâu nay,
Để lại group cho tới cháy thêm thắt ngọn lửa
Tưởng ngay sát tàn. – Yêu? yêu thương nhau? thực hiện chi nữa!

Tôi vẫn hiểu được tôi chẳng xứng người;
Mùa xuân tôi ko hề đem hoa tươi;
Tôi như cái thuyền hư hỏng, hư hỏng, ko bến đỗ;
Tôi là 1 trong con cái chim ko tổ,

Lòng đơn độc rộng lớn một đứa không cha mẹ,
Nhặt nụ cười cợt của thiên hạ, thương ôi,
Để tự động nhủ: “ta được yêu thương đấy chứ”.
Tôi chỉ sinh sống nhằm hoài tưởng nhớ nhớ
Mãi mãi yêu thương, tuy nhiên cất giấu giếm luôn luôn luôn;
Mà người thì,lơ đãng, dậm bên trên buồn,
Bân chuồn hái những cành vui mừng xanh rì thắm.

Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm!
Hỡi bụng dạ sâu sắc xa cách như vực thẳm!
Tôi hiểu được người thưa – vậy cười cợt – đùa,
Tiếng đã từng tôi tái tê khắp cơ thể,
Tim ngừng đập, nhằm thu hồn nghe lắng,
Máu ngừng chạy, khiến cho lòng hạn chế nặng nề.
Tôi hiểu được, chỉ cơ hội một ngày sau,
Cây mặt mũi đàng tiếp tục nhìn thấy tôi sầu,
Đi thất thểu, chuồn long dong, chuồn quạnh quẽ.

Vì vội vàng cho tới search nhau, tôi sẽ
Chỉ thấy người thương tuy nhiên chẳng thấy tình thương.
Và như màu sắc bám theo nắng và nóng nhạt nhẽo, như hương
Theo dông tố mất mặt, tình người đành tản mác.
Tôi tiếp tục trốn, thẫn thờ, ngờ ngạc,
Trái tim buồn như 1 bến bãi buông tha ma mãnh,
Gượng mỉm cười: “Người quên cho rằng ta
Sẽ nhức nhối bởi vì một điều thưa vội”.

Vì khốn nỗi! tôi vẫn tồn tại tin cậy mãi
Sự sai lầm kia; tôi ko thể ko yêu
Dầu ko tin cậy, tôi càng cứ yêu thương nhiều:
Khi người thưa, giờ đồng hồ người êm ả quá …
Có khi, tưởng chỉ nhằm rơi tàn lửa,
Tay vô tình tạo nên một vụ cháy nổ to:
Người tưởng buông duy nhất giờ đồng hồ hò hẹn,
Tôi tận hưởng ứng bởi vì vạn điều say đắm
Đương rộn rực, thì thào, rối rắm
Ngập lòng tôi – Mà ai ngó cho tới đâu:
Tôi điên loạn, tất yếu cần gian khổ nhức,
Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm!

Vậy, trót lỡ, tôi tiếp tục đành lẳng lặng
Chịu nguyệt lão tình tạo nên lại bởi vì tay ai,
Không cần thiết nài, ko trách móc móc, vì thế – ôi!
Tôi chẳng biết thực hiện cho tới lòng cứng cỏi

Cứ như vậy cho tới giờ thâm tối
Hoa tình ái cộng đồng phận đoá hồng thô,
Mà ngược tim đang được ghê tởm dáng vẻ hững hờ
Đã cộng đồng phận của tro tàn nhà bếp lạnh

Tôi cất giấu sẵn một vong hồn hiu quạnh,
Cho nên, ngay lập tức chiều bại liệt, tôi không còn vui
Không thấy người bởi vì ko thấy mặt mũi trời,
Tôi ôm ngực demo mò mẫm coi biên giới
Của sầu tủi. Nhưng, hỡi tình nhân hỡi!

Nó mênh mông, vô hình họa, bủa vây tôi;
Yên ổn định chuồn, vướng mắc cho tới trên đây rồi,
Mơ ước cho tới, tuy nhiên chán ngán cũng lại
Và mơn trớn cả một kho ân ái,
Tôi 1 mình đối lập với tình không
Để lắng tai giờ đồng hồ khóc mất mặt trong trái tim.

1.13 Hoa Đẹp Là Hoa Nhìn Với Mắt Em

Hoa đẹp mắt là hoa nom với đôi mắt em
Cửa tuột là khuông đem hình em ở giữa
Tách nước – là ngón tay em cầm
Quyển sách chao đèn là bóng em phát âm mở

Đường vật liệu bằng nhựa là đàng in vết vạn chân
Duy mang trong mình 1 vết chân – em yêu thương dấu
Tàu năng lượng điện là tàu một tối anh tiễn đưa em đi
Em đem lưu giữ một chiều tối tớ dạo bước nhập Sảnh Văn Miếu

Vũ trụ là vùng anh được gặp gỡ em
Thời gian dối là điểm anh với em sinh nằm trong thời đại
Em ơi! Em đang được cởi cho tới anh
Cánh cửa ngõ vô nằm trong, nài chớ lúc nào khép lại ….

1.14 Hỏi

Một năm, thêm thắt bao nhiêu mon rồi
Thu chuồn, tấp nập lại, bổi hổi chuẩn bị xuân
Gặp em, em gặp gỡ bao nhiêu lần
Tưởng quen thuộc tuy nhiên kỳ lạ, tưởng ngay sát tuy nhiên xa

Ai thực hiện cơ hội trở song ta
Vì anh vụng về ngượng, hoặc là vì thế em?
Trăng còn đợi dông tố ko lên,
Hay là trăng đang được tròn trặn bên trên cái rồi?

Hằng ngày em thưa bao lời
Với thân phụ, với u, với những người xung quanh
Với mặt phố, với cây cối,
Sao em ko thưa với anh một lời?

Tương tư ăn cần miếng mồi
Đứng chuồn bên trên lửa, ở ngồi nhập sương
Phải duyên, cần lứa thì thương,
Để chi tối thẳm ngày ngôi trường em ơi!

1.15 Gửi mùi hương cho tới gió

Biết bao hoa đẹp mắt nhập rừng thẳm
Đem gởi mùi hương cho tới dông tố phũ phàng!
Mất một đời thơm nức nhập kẽ núi,
Không người du tử cho tới nhằm mục tiêu hầm.

Hoa tưởng rước mùi hương gởi dông tố kiều,
Là truyền tin cậy thắm gọi tình yêu
Song le hoa đợi càng thêm thắt tủi,
Gió đem hồn mùi hương nhạt nhẽo với chiều.

Tản mác phương ngàn lạc dông tố câm
Dưới rừng mùi hương đẹp mắt chẳng tri âm,
Trên rừng hoa đẹp mắt rơi bên trên đá,
Lặng lẽ hoàng thơm phủ bước thì thầm.

Tình yêu thương muôn thuở vẫn chính là hương;
Biết bao nhiêu lòng thơm nức cởi thân thiện đường
Đã mất mặt thương yêu nhập dông tố rủi,
Không người thấu rõ rệt cho tới mối cung cấp thương!

Thiên hạ vô tình nhận ước mơ
Nhận rồi không hiểu nhiều mơ và thợ thuyền..
Người si muôn kiếp là hoa núi
Uống nhụy lòng tươi tỉnh tặng khách hàng hờ 

1.16 Hôn

Trời ơi, ôm siết lấy say sưa
Mặt khát vọng mặt mũi, lòng ước mơ lòng
Hôn em nước đôi mắt chảy ròng
Em ơi như ngọn đèn chong vẫn đợi.
Em thơm anh xuyên suốt một giờ,
Anh thơm em bao nhiêu cho tới thỏa mãn đau
Sao tuy nhiên ngăn cách thân thiện xa cách nhau
Để cho tới mon thảm ngày sầu thế em?

Chao thiu mãi mãi mất mặt mò mẫm,
Thấy rồi sung sướng tớ rước nhau về.
Hôn em ngàn thuở ko xuê 
Ấp yêu thương xương thịt, gắn kề linh tính.
Chiêm bao tuy nhiên chẳng mơ lòng,
Rõ ràng chân thực như nhập cuộc đời

1.17 Hôn dòng sản phẩm nhìn

Không cần anh thơm điểm mắt
Anh thơm tầm nhìn của em
Mắt em một vừng yêu thương mến
Thắt anh nhập lưới êm êm đềm

Anh lưu giữ mãi một bến xe
Đến bại liệt nhị tớ kể từ biệt
Em yên ắng. – Anh lắng nghe
Mắt em ngàn vạn tơ se

Từ hôm ấy hai con mắt em
Là hình họa ở đầu cuối anh giữ
Đi xa cách anh cứ lưu giữ hoài
Một trời đôi mắt em tình tự

Xin em được cho phép anh hôn
Cái nom em, gương tâm hồn
Cái nom em nhập ko gian
Trong hồn anh thân thiện chứa chấp chan ….

Xem thêm: Tổng hợp ý 40 bài bác thơ Bùi Giáng hoặc nhất về thương yêu và chuyện đời

2. Những bài bác thơ Xuân Diệu về ngày xuân ăm ắp mức độ sống

Xuân Diệu không chỉ được nghe biết qua quýt những áng thơ tình ăm ắp xúc cảm và romantic. Ông còn nhằm lại một vết ấn khó khăn nhạt trong trái tim fan hâm mộ với những vần thơ xuân tràn trề mức độ sinh sống.

Những vần thơ Xuân Diệu quan trọng nồng thắm, lúc đặt cây viết mô tả về xuân, giọng thơ càng thêm thắt chút đắm say, domain authority diết. 

Xem thêm: xem ngày đẹp hôm nay

2.1 Xuân

tho-xuan-dieu-voh-2

Lá bàng non ngon miệng như ăn được.
Trời tạnh tuy nhiên lá mới mẻ ẩm ướt như mưa.
Nhựa bàng đỏ lòm còn thắm đầu lá biếc;
Gió rào rào tốc áo lá còn thưa.

Một mặt hàng cây bàng tuổi hạc còn trẻ em lắm
Biết dông tố đùa nên cây lại đùa rộng lớn.
Những chồi nhọn vui mừng tươi tỉnh châm khoảng tầm thắm,
Cành lao xao chuyền ánh lá xanh rì rờn.

Tôi chuồn thân thiện buổi đầu ngày, chuồn giữa
Buổi đầu xuân – chuồn thân thiện buổi đầu tiên
Như sáng sủa ni cuộc sống vừa vặn mới mẻ cởi.
Và lúc đầu cây với dông tố cười cợt duyên.

2.2 Thơ tình mùa xuân 

Mùa xuân về nhập giờ đồng hồ ca chim,
Trên nước xanh rì sông, nhập liễu rèm.
Chưa hái được hoa đem tặng em
Nên một cành thơ em tạm thời rước.

Ánh xuân từng sớm hồng tươi tỉnh mướt,
Những ống sương cao bèn nhận trước.
Ruộng xanh rì đang được ghép cho tới chân trời
Lóng lánh mạ soi bản thân xuống nước.

Chưa hái được hoa đem tặng em
Nên một cành thơ anh tạm thời rước.
Cây trồng – tớ chẳng trồng nêu đầu năm –
Những lá trước tiên vừa vặn nhú biếc.

Người chuồn chợ búa giờ đồng hồ chân ran,
Quần láng mới mẻ thâm nám còn loạt soạt.
Chưa hái được hoa đem tặng em
Nên một cành thơ anh tạm thời rước.

Trên cảnh đồng quê thấy xếp hàng
Chạy nhiều năm như tận cuối ko gian
Những dàn Fe dựng như ren sắt
Dẫn năng lượng điện chuyền chuồn xây hạnh phúc…

Chưa hái được hoa đem tặng em
Nên một cành thơ anh tạm thời rước.
Anh ham muốn mời mọc em bước xuống thuyền,
Thuyền của song tớ nhập hiện tại thực

Dựa thế tối tan, ngày sáng sủa rực,
Thuyền tớ chuồn dựng lấy thần tiên…
Đây một cành thơ anh tạm thời đem
Như nước xanh rì sông, như liễu rèm…

2.3 Một ngày xuân

Một mùa xuân xanh rì tươi tỉnh như đôi mắt biếc,
Gió biển cả Đông phơ phất thổi lên rừng.
Áo Việt Bắc màu sắc chàm trộn vững vàng chắc
Cũng thêu thùa những đàng nắng và nóng mênh mông.

Tôi bước tiến bên trên những đàng đánh tan,
Lắng tai nghe kháng chiến hát mơ hồ nước.
Mùi thắng lợi gieo nhập không gian nở,
Đường xuyên rừng hoặc đàng lại Thủ Đô?

Chèo lá nhỏ xuôi xuôi buông thả cái,
Gió rước tơ chuồn nối những chân mây,
Những tay trẻ em ôm tròn trặn vòng thế giới;
Tự đâu về? Trái khu đất nổi bài bác vui mừng.

Chàng vệ quốc súng đưa đi rảo bước.
Ngựa giao thông vận tải quay đầu sang một bên ngoạm thảm cỏ.
Cầu khấp khểnh toé lên song ánh nước.
Quán cửa ngõ nom mặt hàng lụa đôi mắt lộng lẫy.

Đàng xa cách ấy kiên cố lượn vòng khẩn thiết,
Giòng sông Lô ca hát ở Khu Mười.
Phố Đại Từ hoặc Cao Vân chẳng biết!
Ta là bản thân, tuy nhiên anh cũng chính là tôi.

Máu tươi tỉnh chảy tía năm trời đồng chí,
Có thời điểm ngày hôm nay một trong những buổi ban mai đời.
Muôn trong cổ họng chim trời kêu ríu rít
Khiến mặt mũi trời bồn chồn cả đàng tơ.

2.4 Nụ cười cợt xuân

Giữa vườn inh ỏi giờ đồng hồ chim vui
Thiếu phái nữ nom sương chói mặt mũi trời
Sao buổi đầu xuân êm ả thế!
Cánh hồng kết những nụ cười cợt tươi tỉnh.

Ánh sáng sủa ôm quấn những ngọn cao
Cây vàng lắc nắng và nóng lá xôn xao
Gió thơm nức phơ phất cất cánh vô ý
Đem va cành mai sát nhánh khoét.

Tóc liễu buông xanh rì quá mỹ miều
Bên màu sắc hoa mới mẻ thắm như kêu
Nỗi gì chăm lo qua quýt ko khí
Như phảng phất đem mùi hương mùi hương mến yêu thương.

Này lượt trước tiên thiếu thốn phái nữ nghe
Nhạc thì thầm lên giờ đồng hồ hát say mê
Mùa xuân chín ửng bên trên song má
Xui khiến cho lòng ai thấy nặng nề nề…

Thiếu phái nữ bâng khuâng đợi một người
Chưa từng hứa hẹn cho tới – thân thiện xuân tươi
Cùng chàng trẻ trai xa cách xôi ấy
Thiếu phái nữ thực hiện duyên, đứng mỉm cười

2.5 Xuân đầu 

Trời xanh rì thế! Hàng cây thơ biết mấy!
Vườn non sao! Đường cỏ mơ từng nào.
Khi Phạm Thái gặp gỡ Quỳnh Như thuở ấy,
Khi chàng Kim vừa mới được thấy nường Kiều.

Hỡi năm mon vội vàng đi làm việc quá khứ!
Trời về đây! Và rước về bên đây
Rượu điểm đôi mắt với khi nom ướm demo,
Gấm trong trái tim và khi đứng đợi ngây.

Và nhạc phất bên dưới chân mừng sánh bước;
Và tơ giăng nhập điều nhỏ khơi ngòi;
Tà áo mới mẻ cũng say mùi hương dông tố nước;
Rặng mi nhiều năm xao động ánh dương vui mừng.

Thiêng liêng quá, những chiều không đủ can đảm thưa,
Những tay e, những đầu ngượng cúi mau;
Chim thân thiện nắng và nóng sao tuy nhiên kêu cho tới chói!
Ôi vô nằm trong nhập một phút nom nhau!

Cho tớ nài, cho tới tớ nài sắc đỏ lòm,
Xin blue color về tô lại khuông đời…
Trời ơi, trời ơi, đâu rồi tuổi hạc nhỏ?
Hôm xưa đâu rồi, trời ơi! trời ơi!

2.6 Hoa cau  

Đôi tớ nhiều lắm, bởi vì thêm thắt nhau
Là cả nhân gian dối lại bắt đầu
Lại mới mẻ trời xanh rì, thanh nước biếc
Như vườn sáng sủa sớm nở hoa cau

Hoa cau nứt cởi tủa hoa ngà
Ánh sáng sủa nằm trong mùi hương lấp lánh lung linh hoa
Anh ham muốn tặng em mùi hương phảng phất ấy
Vô nằm trong làm dịu với sâu sắc xa

Tình tớ như thể nhánh mùi hương cau
Cuốn cả vườn bám theo mức độ nhiệm mầu
Chim chóc ríu ran tằng tịu hót
Đôi tớ nhiều lắm, bởi vì thêm thắt nhau

2.7 Xuân rụng

Sắc tàn, mùi hương nhạt nhẽo, ngày xuân rụng!
Những mặt mũi hồng phân chia rẽ không còn cười cợt.
Đỡ lấy đài vẹo vọ, nưng lấy nhị,
Hồn ơi, cảnh quan cũng chính là ngươi!

Duyên mỏng tanh cất cánh bám theo nâng sắc buồn,
Cho bản thân hoa rụng cứ xinh luôn luôn.
Phút giây hoá bướm bỏ cây dạo bước,
Đến khu đất ko nghe một giờ đồng hồ hờn.

Gió tuy rằng nhiu nhíu chỉ đem tương đối,
Sương dẫu ko buông lệ ám trời;
Nhưng bóng chiều mau tụt xuống nặng nề lắm,
Mà hoa thì nhẹ: cánh rơi… rơi…

Trên đồng thong thả sương giờ cơm trắng,
Ấy khi sao êm êm hiện tại bao nhiêu chòm.
Thần bị tiêu diệt thướt buông tha nương bóng héo,
Bắt đầu chuồn nhặt những hồn thơm nức.

2.8 Vì sao

Bữa trước giêng nhị bên dưới nắng và nóng khoét,
Nhìn tôi cô ham muốn chất vấn “vì sao?”
Khi tôi cho tới mò mẫm bên trên môi đẹp
Một thông thoáng cười cợt yêu thương thỏa khát khao.

– Vì sao giáp mặt mũi buổi trước tiên,
Tôi đang được đày ải thân thiện thân xứ phiền,
Không thể vô tình qua quýt trước cửa ngõ,
Biết rằng chạm mặt đang được vô duyên?

Ai rước phân hóa học một mùi hương hương
Hay bạn dạng vắt ca! Tôi chỉ thương,
Chỉ lặng chuồi bám theo dòng sản phẩm cảm xúc
Như thuyền ngư phủ lạc nhập sương

Làm sao giải nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một trong những buổi chiều
Nó lắc hồn tớ bởi vì nắng và nóng nhạt nhẽo,
Bằng mây nhè nhẹ nhõm, dông tố hiu hiu…

Cô hãy là điểm bao nhiêu khóm dừa
Dầm chân nội địa, đứng say sưa,
Để tôi là người qua quýt tụt xuống mạc
Tạm lánh hè gay; – thế cũng vừa vặn.

Rồi một ngày mai tôi tiếp tục chuồn.
Vì sao, ai nỡ vứt thực hiện chi!
Tôi nghô nghê lắm, ngu ngơ quá
Chỉ biết yêu thương thôi, chẳng hiểu gì.

2.9 Xuân ko mùa

Một không nhiều nắng và nóng, vài ba tía sương mỏng tanh thắm,
Mấy cành xanh rì, dăm bảy sắc yêu thương yêu 
Thế là xuân, tôi ko chất vấn chi nhiều.
Xuân đang được sẵn trong trái tim tôi lai láng.

Xuân không những ở ngày xuân tía tháng;
Xuân là lúc nắng và nóng rạng cho tới vô tình,
Chim bên trên cành há mỏ hót đi ra thơ;
Xuân là khi dông tố về ko tấp tểnh trước.
Đông đang được rét mướt bỗng nhiên một hôm trở ngược,
Mây cất cánh chuồn nhằm hở một khuông trời
Thế là xuân. ngày chỉ rét tương đối tương đối,
Như được bắt 1 bàn tay son trẻ…

Xuân ở thân thiện ngày đông khi nắng và nóng hé;
Giữa ngày hè khi trời biếc sau mưa;
Giữa ngày thu khi dông tố sáng sủa cất cánh vừa
Lùa thanh sắc tình cờ nhập áo rộng lớn.
Nếu lá héo bên trên cành bàng ko rụng,
Mà hoa thưa ửng huyết quá ngày thường;
Nếu vườn nào là cây nhãn bỗng nhiên đi ra mùi hương,
Là xuân bại liệt, tôi đợi đợi chi nữa?

Bình minh quá, mọi khi tình lại hứa,
Xuân ơi xuân vĩnh viễn thân thiện lòng ta
Khi những em chạm mặt thân thiện đàng qua
Ngừng đôi mắt lại, nhằm trao cười cợt, ngạc nhiên.
Ấy là huyết cung cấp tin lòng chuẩn bị nở
Thêm một phen, tuy rằng đang được bao nhiêu phen tàn.
Ấy là hồn giăng rộng rãi ko gian
Để tấn công lưới những duyên hờ mới mẻ mẻ?
Ấy những cánh gửi trong trái tim nhẹ nhõm nhẹ
Nghe xốn xang rờn rợn cho tới hoặc hay…
Ấy là thư hồi vỏ hộp đón nhập tay;
Ấy dư ba tiếng nói đang được lâu ngày
Một sớm tim bỗng nhiên nữ tính đồng vọng…
Miễn trời sáng sủa, tuy nhiên lòng tớ dợn sóng,
Thế là xuân, hà vớ đầy đủ chim, hoa?
Kể chi mùa, không khí, với niên hoa,
Tình ko tuổi hạc, và xuân ko tháng ngày.

Xem thêm: Thơ Puskin - tuyển chọn luyện 24 bài bác thơ chuồn nằm trong năm tháng

3. Những bài bác thơ Xuân Diệu về ngày thu ăm ắp lãng mạn

Không quá oi nồng như ngày hè, cũng chẳng rét mướt “cắt domain authority hạn chế thịt” như ngày đông. Mùa thu đem đến cho tới tất cả chúng ta cảm hứng thoáng mát, se se rét mướt và thoải mái với quang cảnh lá rụng, hoa rớt vào những chiều tối mộng mơ.

Do bại liệt, nó sẽ là mối cung cấp hứng thú vô tận của những thi sĩ, nhập bại liệt đem thi sĩ Xuân Diệu. Thơ Xuân Diệu về ngày thu cứ nhè nhẹ nhõm vừa vặn romantic, vừa vặn man mác một nỗi sầu lẻ loi. 

3.1 Chiều đầu thu

Chiều đầu thu thiu mùi hương hoàng lan
Ngạt ngào nhào trộn cả ko gian
Mới còn nắng và nóng gắt ngày hôm qua thế
Mà bỗng nhiên bên trên trời mây nhẹ nhõm tan…

Chưa tàn cuối hạ đang được quý phái thu
Ngây ngất thời điểm ngày hôm nay một ánh mờ…
Mai hẳn lại về nhập nắng và nóng hạ
Ô hoặc bàng bạc thực nằm trong mơ…

Chỉ biết di lăng hoa đang được thơm
Cánh vàng mùi hương lại chín vàng hơn
Cây cao lá thẫm đung đem nhánh
Nhịp điệu ngày thu ngàn vạn năm…

3.2 Thơ duyên

Chiều mơ hòa thơ bên trên nhánh duyên,
Cây má ríu rít cặp chim chuyền.
Đổ trời xanh rì ngọc qua quýt muôn lá,
Thu cho tới – điểm vị trí động giờ đồng hồ huyền.

Con đàng nho nhỏ dông tố vẹo vọ vẹo vọ,
Lả lả cành hoang phí nắng và nóng trở chiều.
Buổi ấy lòng tớ nghe ý chúng ta,
Lần đầu lắc động nỗi thương yêu thương.

Em bước điềm nhiên ko vướng chân,
Anh chuồn lững đững chẳng bám theo ngay sát.
Vô tâm – tuy nhiên thân thiện bài bác thơ nhẹ nhõm,
Anh với em như 1 cặp vần.

Mây biếc về đâu cất cánh cấp cấp,
Con cò bên trên ruộng cánh lưỡng lự.
Chim nghe trời rộng lớn giang thêm thắt cánh,
Hoa rét mướt chiều thưa sương xuống dần dần.

Ai hoặc tuy rằng lặng bước thu êm êm,
Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm.
Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy,
Lòng anh thôi đang được cưới lòng em.

3.3 Đây ngày thu tới

tho-xuan-dieu-voh-3

Tặng Nhất Linh
Rặng liễu vắng vẻ đứng Chịu tang,
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;
Đây ngày thu cho tới – ngày thu tới
Với áo mơ nhạt mạng lá vàng.

Hơn một loại hoa đang được rụng cành
Trong vườn sắc đỏ lòm rũa màu sắc xanh;
Những luồng run rẩy rẩy lắc rinh lá…
Đôi nhánh thô gầy guộc xương mỏng tanh manh.

Thỉnh phảng phất nường trăng tự động ngẩn ngơ…
Non xa cách cử sự nhạt nhẽo sương mờ…
Đã nghe rét mướt luồn nhập gió…
Đã vắng vẻ người quý phái những chuyến đò…

Mây vẩn từng ko, chim cất cánh chuồn,
Khí trời u uất hận chia tay.
Ít nhiều thiếu thốn phái nữ buồn ko nói
Tựa cửa ngõ nom xa cách, nghĩ về ngợi gì.

3.4 Ý thu

Tặng Nguyễn Lương Ngọc
Những chút hồ nước buồn nhập lá rụng
Bị nhàu ai tưởng bên dưới trăm chân.
Bông hoa rứt cánh, rơi ko tiếng;
Chẳng hái tuy nhiên hoa cũng không còn dần dần.

Dưới gốc, nào là đâu thấy xác ve sầu,
Thế tuy nhiên ve sầu đang được tắt bám theo hè.
Chắc rằng dông tố cũng nhức thương chứ;
Gió vỡ ngoài bại liệt, thu đem nghe?

Hôm ni tôi đang được bị tiêu diệt bám theo người
Xưa hứa hẹn ngàn năm yêu thương mến tôi;
Với bóng hình xưa, tăm giờ đồng hồ cũ,
Cách xa cách chôn không còn thương nhớ rồi.

Yêu vui mừng xây cất bởi vì nguôi quên.
Muốn bước nhập đời, cần dậm trên
Muôn giờ đồng hồ thở than thì thầm lẳng lặng.
Nhưng hoa hoàn toàn có thể cứ bền lâu.

Ờ nhỉ! Sao hoa lại cần rơi?
Đã xa cách, sao lại hứa yêu thương hoài?
Thực là dị quá – Mà tôi nữa!
Sao nghĩ về thực hiện chi chuyện nhạt nhẽo phai?

3.5 Thu

Nõn nà sương ngọc xung quanh thềm đậu;
Nắng nhỏ bâng khuâng chiều lỡ thời.
Hư vô bóng sương bên trên đầu hạnh;
Cành biếc run rẩy run chân ý nhi.

Gió thì thầm, mây lặng, dáng vẻ thu xa cách,
Mới tạnh mưa trưa, chiều đang được lặn.
Buồn ở sông xanh rì nghe đang được lại,
Mơ hồ nước nhập một giờ đồng hồ chim qua quýt.

Bên cửa ngõ ngừng kim thêu bức gấm,
Hây hây thục phái nữ đôi mắt như thuyền.
Gió thu hoa cúc vàng sườn lưng giậu,
Sắc mạnh huy hoàng áo trạng nguyên vẹn.

3.6 Bụi mưa lù mù cũ

Bụi mưa lù mù cũ gương trăng,
Hoa vệ sinh Trắng đang được kết bởi vì xài tao.
Đêm tối trời nhạt nhẽo vơi sao,
Sông Ngân dòng sản phẩm bạc cũng hao bóng vàng.

Gió mưa, mưa dông tố âm u;
Dưới trần tuy nhiên đang được nghe thu rét mướt rồi.
Càng cao càng rét mướt trao lôi,
Trên cung xanh rì vắng vẻ rét mướt thôi bao nhiêu chừng!

Trăng thu thường bắt gặp Trắng phau,
Ấy màu sắc của tuyết, ấy màu sắc của băng.
Lạnh thay! là cảnh cô Hằng
Lạnh nhập cung rét mướt, nhập trăng rét mướt lùng.

3.7 Nguyệt cầm

Trăng nhập nhập trên đây cung nguyệt rét mướt,
Trăng thương, trăng lưu giữ, hỡi trăng ngần.
Đàn buồn, đàn lặng, thiu đàn chậm!
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.

Mây vắng vẻ, trời nhập, tối thuỷ tinh;
Lung linh bóng sáng sủa bỗng nhiên lắc mình
Vì nghe nương tử nhập câu hát
Đã bị tiêu diệt tối rằm bám theo nước xanh rì.

Thu rét mướt càng thêm thắt nguyệt tỏ ngời,
Đàn ghê tởm như nước, rét mướt, trời ơi…
Long lanh giờ đồng hồ sỏi vang vang hận:
Trăng lưu giữ Tầm Dương, nhạc lưu giữ người…

Bốn bề ánh nhạc: biển cả trộn lê.
Chiếc hòn đảo hồn tôi rợn tư bề
Sương bạc thực hiện thinh, khuya nín thở
Nghe sầu music cho tới sao Khuê.

3.8 Chiều

Tặng Nguyễn Khắc Hiếu
Hôm ni, trời nhẹ nhõm lên rất cao,
Tôi buồn không hiểu nhiều vì thế sao tôi buồn…
Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,
Sương trinh tiết rơi kín kể từ mối cung cấp mến thương.

Phất phơ hồn của bông hường,
Trong tương đối phiêu bạt còn vương vãi huyết hồng.
Nghe chừng dông tố lưu giữ qua quýt sông,
E mặt mũi vệ sinh lách thuyền ko vắng vẻ bờ.

– Không gian dối như đem thừng tơ,
Bước chuồn tiếp tục đứt, động hờ tiếp tục xài.
Êm êm êm chiều ngơ ngẩn chiều,
Lòng không vấn đề gì cả, liu riu khẽ buồn…

Xem thêm: trạng ngữ chỉ thời gian

Có thể thưa, thơ Xuân Diệu mang trong mình 1 đường nét gì bại liệt rất cá tính, say đắm và cuồng sức nóng của tuổi hạc trẻ em lại trộn chút ưu tư, suy ngẫm của những người cứng cáp. Đọc thơ ông, tất cả chúng ta thấy linh hồn bản thân nhẹ dịu, lâng lâng, mộng mơ và yêu thương đời. Chúng tớ tiếp nhận cuộc sống thường ngày với tư thế hiên ngang, trân trọng và “tình” hơn hoàn toàn như là dòng sản phẩm cơ hội tuy nhiên thi sĩ viết lách những đi ra những vần thơ về thương yêu, về từng mùa nhập năm. 

Sưu tầm

Nguồn ảnh: Internet